Chương 44:
Khoảng một tuần sau buổi tối ở biệt thự của Chủ tịch Châu, mọi thứ trong công ty vẫn vậy Những cuộc họp, bảng kế hoạch, báo cáo tài chính và hàng chục đầu việc vụn vặt nhanh chóng phủ lên ký ức về đêm hôm đó một lớp bụi mỏng của đời sống thường nhật. Chủ tịch Lâm cũng không nhắc lại. Trong những cuộc họp ban giám đốc, ông vẫn là người đàn ông lạnh lùng ngồi ở đầu bàn, nói ít, hỏi đúng những điểm cần hỏi rồi im lặng quan sát. An vẫn là Giám đốc kế hoạch sắc bén, kín kẽ, từng câu trả lời đều được cân nhắc vừa đủ.
Chỉ có một chi tiết nhỏ vẫn thỉnh thoảng quay lại trong đầu nàng.
Anh Lâm cho phép mà.
Câu nói của Châu đêm đó không đủ khiến An khó chịu thành lời. Sau cùng, chính Châu đã dừng lại và hỏi nàng. Chính nàng là người quyết định mọi chuyện tiếp tục. Không có sự ép buộc nào ở đó, càng không có lý do để nàng tự biến mình thành nạn nhân của một tình huống mà bản thân đã lựa chọn. Nhưng cách Châu nói về Lâm vẫn để lại một chút cấn nhẹ trong suy nghĩ. Một người đàn ông muốn nàng, tại sao người đầu tiên ông ta nghĩ cần hỏi lại là Lâm?
An không truy đến cùng. Nàng vốn không có thói quen mất thời gian cho những câu hỏi chưa đủ quan trọng.
Chiều thứ Bảy, khi công ty đã gần hết người, An sang phòng Lâm nộp tập hồ sơ cuối cùng trong ngày.
Một lúc sau, An đã ngồi trên mép bàn làm việc bằng gỗ gụ lạnh lẽo, mặt đối mặt với Lâm để ông ta nộp thứ khác vào trong nàng. Chiếc sơ mi lụa trắng của nàng bị lột xuống tận hông, để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn không một lớp che đậy. Chiếc váy công sở bị kéo lên tận eo, hai chân thon dài của nàng quắp chặt lấy hông ông.
Bên dưới lớp váy, dương vật to và chắc nịch của Lâm vẫn đều đặn ra vào bên trong nàng. Nhịp điệu của ông ta chậm rãi, quyền lực, như thể chẳng có gì phải vội, mỗi cú thúc đều sâu và trọn vẹn. Âm đạo ướt sũng của nàng nuốt trọn lấy cây dương vật theo từng nhịp, tiếng "nhóp nhép" ướt át vang lên khe khẽ trong sự tĩnh lặng của văn phòng. Nàng vừa dứt ra khỏi nụ hôn sâu, lồng ngực phập phồng, hơi thở bắt đầu mất đều. Một tay ông giữ chặt hông nàng, tay còn lại thản nhiên nhào nặn bầu vú căng tròn đang nảy lên theo từng nhịp, tận hưởng.
Đúng lúc đó, Lâm lên tiếng, giọng ông vẫn đều đều, không hề bị ảnh hưởng bởi hành động phía dưới.
“Tối nay Châu lại có một buổi ở nhà. Phần lớn vẫn là những người lần trước.”
An mở mắt nhìn ông, tâm trí đang quay cuồng giữa khoái cảm và lời nói bất ngờ. Hơi thở nàng đứt quãng. Một cú thúc sâu bất ngờ khiến nàng khẽ ưỡn người, câu trả lời bật ra giữa một tiếng rên khe khẽ.
“Ưm... tối nay à?”
“Ừ. Có thêm vài người bên đầu tư.”
Lâm ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng vẫn bình thản như đang bàn một hạng mục trong báo cáo.
“Quan trọng hơn là tối nay anh Châu sẽ quyết định có đi tiếp khoản đầu tư vào AZ hay không.”
An nhìn ông lâu hơn. Câu nói đó khiến đầu óc nàng tỉnh táo lại. Khoản đầu tư của TĐ không phải thứ có thể xem nhẹ, và nếu Châu thực sự định chốt ngay tối nay thì buổi gặp mặt này rõ ràng không còn chỉ là một cuộc vui riêng tư như lần trước.
“Thế... ưm... lần này em đi với danh nghĩa gì?” Nàng khẽ nhíu mày. “Giám đốc An... hay... người của Chủ tịch Lâm?”
Lâm nhìn sâu vào mắt nàng, một nụ cười gần như không thể nhận thấy thoáng qua trên môi.
“Lần trước em cần cái chức Giám đốc để họ biết em đủ tư cách ngồi vào bàn. Bây giờ họ biết rồi.” Ông nói. “Tối nay em muốn họ nhìn em là ai thì tự em quyết.”
An im lặng vài giây.
Tự em quyết.
Nàng hiểu câu đó theo cách của mình. Đôi môi nàng khẽ nhếch lên thành một nụ cười thách thức. Thay vì trả lời, nàng rướn người, đặt lên môi ông ta nụ hôn sâu và dữ dội. Đồng thời, những thớ thịt bên trong âm đạo nàng siết chặt, co thắt một cách điêu luyện, ôm ghì lấy dương vật to bự, như muốn vắt kiệt.
Một tiếng "gừ" trầm đục bật ra từ cổ họng Lâm. Nhịp thở của ông ta trở nên gấp gáp, những cú thúc không còn khoan thai nữa mà trở nên mạnh mẽ, gấp gáp hơn, như bị mất kiểm soát.
Rồi nàng đặt tay lên ngực Lâm, đẩy ông ra một cách dứt khoát. Dương vật đỏ au của vẫn còn dựng đứng trơ trọi giữa không trung.
“Được rồi.”
An bước xuống khỏi bàn, kéo váy xuống rồi cài lại hàng cúc sơ mi từng chiếc một, như thể chuyện vừa xảy ra chẳng có gì đặc biệt.
Lâm hơi nhướng mày. Vẻ không hài lòng thoáng qua trên mặt ông, nhưng chỉ kéo dài vài giây. Nhìn An bình thản chỉnh lại tóc trước tấm kính bên cạnh, ông khẽ bật cười rồi cúi xuống chỉnh lại quần áo của mình.
“Hôm nay tôi còn chưa kịp nộp hồ sơ mà.”
An bĩu môi, lườm ông qua gương.
“Chính vì lần nào Chủ tịch nộp xong em cũng phải mất công đi rửa đấy. Tối nay còn phải gặp khách, em muốn sạch sẽ một hôm.”
Lâm kéo lại cổ tay áo, vẻ mặt đã trở về bình thản như thể chuyện vừa xảy ra chẳng đáng để nhắc thêm.
“Thế thì đi chuẩn bị đi.”
An cầm tập hồ sơ lên.
“Bảy giờ nhé, đừng muộn ”
An gật đầu.
“Biết rồi.”
Lâm rời công ty trước. Còn An trở về phòng làm việc riêng, cơ thể vẫn nóng vì cuộc vui bị bỏ dở. Nàng mở tủ quần áo, thay bộ đồ công sở đã mặc cả ngày bằng một chiếc váy suông đơn giản, mềm và thoải mái hơn. Lớp trang điểm cũng được dặm lại vừa đủ, mái tóc được chải gọn rồi thả xuống tự nhiên thay vì búi như lúc làm việc.
Nàng đứng trước gương nhìn mình thêm một lúc, định mặc nốt đồ rồi chợt dừng lại.
Tối nay Châu sẽ quyết định.
Phần việc trên bàn đàm phán, nàng đã làm hết những gì cần làm. Còn chuyện tối nay sẽ đi xa đến đâu lại là chuyện khác.
Khóe môi nàng khẽ cong lên.
Thì cũng do mình quyết định.
An cởi chiếc quần lót đang mặc, gấp lại rồi để vào ngăn kéo. Nàng lấy túi xách, kiểm tra mình trong gương lần cuối rồi mới rời công ty.
Khi An đến nơi, căn biệt thự vẫn yên tĩnh như lần trước. Ánh đèn thấp trải dài theo lối đi trong khu vườn, phản chiếu trên mặt hồ thành những dải vàng rung nhẹ. Bên trong, số người đông hơn một chút. Châu đang đứng cạnh quầy rượu cùng hai người đàn ông An chưa từng gặp. Lâm đã có mặt từ trước, ngồi ở sofa chính nghe một vị khách lớn tuổi nói chuyện.
Ánh mắt Châu lập tức tìm thấy nàng.
Nó dừng lại lâu hơn mức xã giao.
An nhận ra nhưng không né tránh. Nàng chỉ mỉm cười, bước tới chào chủ nhà như thể giữa hai người chưa từng xảy ra bất cứ điều gì đặc biệt. Châu cũng không nhắc lại đêm trước. Ông vẫn lịch sự, vẫn hỏi nàng về một chi tiết trong phương án đầu tư đang được hai bên trao đổi.
Buổi tối bắt đầu bằng công việc, nhưng ngắn hơn lần trước rất nhiều. Một vài vấn đề được đưa ra, An trả lời khi cần, Châu hỏi thêm hai câu rồi chủ đề nhanh chóng chuyển sang chuyện khác. Không ai còn thử năng lực của nàng. Không ai đặt những câu hỏi hóc búa để xem cô gái được Lâm mang tới thực sự có gì ngoài ngoại hình.
Nàng đã vượt qua vòng đó.
Và chính khi không còn bận chứng minh bản thân, An mới bắt đầu nhìn thấy căn phòng một cách đầy đủ hơn.
Lần trước An đã chú ý đến những người phụ nữ trong căn phòng này, thậm chí còn nhớ khá rõ từng người. Nữ giám đốc đầu tư từng phản bác một giả định của nàng ngay trên bàn ăn, người phụ trách pháp chế nói không nhiều nhưng mỗi lần lên tiếng đều đánh trúng vấn đề, còn cô thư ký của Châu gần như thuộc lòng toàn bộ số liệu của mấy dự án đang được nhắc tới. Chính sự hiện diện của họ khi ấy từng khiến An cảm thấy thoải mái hơn, bởi chẳng ai trong số đó mang dáng vẻ của những cô gái đẹp được đưa tới chỉ để ngồi cạnh những người đàn ông quyền lực.
Tối nay họ vẫn ở đó.
Sau bữa tối, cả nhóm chuyển sang căn phòng phía trong. Nó giống một phòng xì gà riêng, ánh sáng thấp, tường ốp gỗ sẫm màu, những bộ sofa da lớn được kê vòng quanh một tấm thảm dày ở giữa. Trên chiếc bàn thấp là whisky, xô đá và vài chiếc gạt tàn bằng pha lê. Không còn bàn ăn hay vị trí cố định, mọi người ngồi rải rác trên những chiếc sofa, cà vạt được nới lỏng, áo vest vắt lên thành ghế, khói xì gà lững lờ trong ánh đèn vàng.
Và chính khi những câu chuyện công việc dần nhường chỗ cho rượu cùng những chuyện riêng tư hơn, khoảng cách giữa mọi người cũng bắt đầu thay đổi theo một cách mà lần trước An chưa từng nhìn thấy. Nữ giám đốc đầu tư lúc trước còn ngồi đối diện Châu tranh luận về tỷ suất lợi nhuận giờ đã chuyển sang chiếc sofa bên cạnh một vị Chủ tịch khác, chân bắt chéo rất tự nhiên, đầu gối gần như chạm vào ông ta. Cô thư ký của Châu sau khi hoàn thành công việc cũng không rời đi ngay như An từng nghĩ, mà ngồi xuống cuối sofa, nhận một ly rượu rồi thoải mái trò chuyện với những người còn lại. Một người phụ nữ khác ban đầu ngồi cạnh một vị khách lớn tuổi, lát sau lại đổi chỗ sang phía bên kia mà chẳng ai thấy đó là điều bất thường.
Không ai ra lệnh cho ai. Cũng chẳng có vẻ gì giống một màn tiếp khách được sắp xếp sẵn. Mọi thứ diễn ra quá tự nhiên, như thể giữa những con người ngồi trong căn phòng này vốn đã tồn tại một lớp quy tắc khác mà người ngoài không biết. Một bàn tay đặt hờ sau lưng, một cái nghiêng người sát hơn khi nói chuyện, đầu gối chạm nhau rồi không còn tách ra. Những cử chỉ nhỏ đến mức nếu chỉ nhìn riêng từng cái thì chẳng có gì đáng nói, nhưng khi ghép lại, An bắt đầu nhận ra mình đã bỏ sót một thứ rất rõ ràng.
Nàng nâng ly lên môi, im lặng quan sát.
Nữ giám đốc đầu tư bất chợt bắt gặp ánh mắt nàng. Cô không né tránh, cũng chẳng tỏ ra ngượng ngùng, chỉ khẽ cong môi như thể biết An cuối cùng cũng đã hiểu. Vài giây sau cô lại quay sang người đàn ông bên cạnh, ghé sát nói gì đó khiến ông ta bật cười, bàn tay đặt sau lưng cô cũng tự nhiên hạ xuống thấp hơn một chút.
Đến lúc ấy An mới thực sự hiểu.
Những người phụ nữ này không phải bỗng nhiên biến thành một kiểu người khác sau khi công việc kết thúc. Họ vẫn là những nữ giám đốc, thư ký, những người đủ năng lực để ngồi cùng bàn với Châu và Lâm, vẫn có tiếng nói trong những quyết định trị giá hàng trăm tỷ. Chỉ là sau lớp quan hệ công việc ấy còn tồn tại một lớp khác riêng tư hơn, phóng túng hơn, nơi ranh giới giữa người yêu, nhân tình, bạn tình hay đơn giản là một cuộc vui dường như chẳng cần phải được gọi tên quá rõ ràng.
Ý nghĩ ấy khiến An im lặng lâu hơn nàng tưởng.
Không phải vì nàng thấy họ thấp kém đi.
Ngược lại.
Một người phụ nữ có thể vừa ngồi trên bàn tranh luận về đầu tư, vừa bước sang một cuộc chơi khác sau khi buổi họp kết thúc, mà sáng hôm sau vẫn quay trở lại công việc với nguyên vị trí của mình. Hai thứ đó dường như chẳng hề phủ định nhau.
Sự tò mò trong An bắt đầu lớn dần.
Sau vài ly rượu. Câu chuyện quanh những chiếc sofa vẫn còn nhắc tới vài khoản đầu tư mới, nhưng giọng điệu khác hẳn.
Người đàn ông tên Dương nâng ly nhìn sang Châu.
“Không biết khoản đầu tư khó nhằn lần trước của anh Châu cuối cùng thế nào rồi?”
Mấy người quanh phòng bật cười. Ánh mắt Dương rất tự nhiên lướt sang An.
Châu cũng nhìn nàng.
“Khó nói.” Ông cười nhạt. “Hôm đó khoản đầu tư say đến mức sáng ra chắc còn chẳng nhớ mình lời hay lỗ.”
Tiếng cười lại vang lên.
An khẽ nhấp rượu.
Không hiểu sao câu nói ấy khiến An nhớ đến cuộc vui lúc chiều bị nàng chủ động dừng lại giữa chừng, nhưng cơ thể thì chưa thật sự chịu dừng theo. Từ lúc thay đồ cho tới khi ngồi ở đây, cảm giác âm ỉ ấy vẫn bám lấy nàng, lúc rõ lúc mờ, chỉ cần một chút kích thích là lại trỗi dậy.
Bây giờ, giữa căn phòng kín, mùi rượu, khói xì gà và những câu nói mỗi lúc một trắng trợn hơn, An cảm thấy phần dưới bụng lại râm ran khó chịu. Hai chân nàng vô thức khép lại, rồi chính nàng cũng nhận ra mình đang phải cố giữ vẻ bình thản. Cảm giác mất kiểm soát quen thuộc bắt đầu lỏng đi từng chút một, còn sự hưng phấn mà nàng đã cố bỏ mặc từ chiều thì đang quay trở lại nhanh hơn nàng muốn.
Dương vẫn cười.
“Thế là Chủ tịch Châu đầu tư mà khách hàng còn không nhớ à?”
“Thì tôi có biết làm sao được.”
An nhìn Châu.
“Nghe hơi thiệt cho Chủ tịch Châu nhỉ.”
Mấy người gần đó quay sang nàng.
Châu nhướng mày. “Thiệt thế nào?”
An xoay nhẹ chiếc ly trong tay.
“Bỏ công ra mà người ta còn chẳng nhớ rõ.”
Dương bật cười lớn hơn. “Thế phải làm sao mới công bằng?”
An không trả lời ngay. Ánh mắt nàng thoáng chuyển sang Lâm ở phía đối diện. Ông vẫn ngồi đó, hoàn toàn không có ý xen vào, cũng chẳng ra hiệu nàng nên làm gì. Câu nói hồi chiều bất chợt quay lại trong đầu: Tối nay em muốn họ nhìn em là ai thì tự em quyết. Cùng với nó là dư âm của cuộc vui bị bỏ dở vẫn chưa thật sự biến mất.
An nhìn lại Châu, khóe môi hơi cong lên.
“Chắc phải thử lại lúc còn tỉnh.”
Căn phòng tĩnh lặng đi một nhịp. An đặt ly xuống bàn rồi đứng dậy. Buổi chiều nàng đã là người chủ động dừng lại, nhưng lúc này nàng không còn muốn giữ mình ở ngoài cuộc nữa. Nàng chậm rãi bước qua tấm thảm về phía Châu. Những câu chuyện quanh phòng nhỏ dần khi mọi người nhận ra nàng đang đi đâu. Châu ngẩng lên nhìn nàng, còn An dừng lại ngay trước chiếc sofa của ông.
Cả căn phòng như nín thở, mọi ánh mắt đổ dồn vào An. Nàng không lùi lại. Nàng thậm chí không đợi Châu trả lời. Nàng xem sự im lặng của ông ta là một lời đồng ý.
Bàn tay nàng di chuyển. Dứt khoát và nhanh gọn, không một chút do dự, tay nàng tìm đến đũng quần của Châu. Một tiếng “xoạt” khô khốc vang lên khi nàng kéo khóa quần tây của ông ta xuống. Không có một mảnh đồ lót nào cản đường. Dương vật của Châu, vốn đã cương cứng vì những lời khiêu khích, bật ra, run rẩy trong không khí lạnh của căn phòng. Nó gầy nhưng dài, sẫm màu, với đầu khấc căng mọng đã rịn ướt dịch nhờn.
Mấy cô gái ngồi gần đó khẽ hít vào một hơi. Những người đàn ông ngồi chết trân, ly rượu trên tay đã quên cả uống.
An không dừng lại. Nàng nhấc tà váy dài, một cách vừa đủ kín đáo để không ai thấy gì, rồi thản nhiên ngồi lên đùi Châu, đối mặt với ông ta. Lớp váy đen đổ xuống, che đi toàn bộ phần thân dưới của hai người, biến nó thành một sân khấu bí mật ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Nàng hơi nhổm người dậy. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm lấy thân dương vật nóng rực của ông ta, cảm nhận từng đường gân đang nổi lên cuồn cuộn. Rồi, với sự chính xác của một người biết rõ mình muốn gì, nàng tự định vị và từ từ hạ người xuống.
Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng An. Nàng cảm nhận đầu khấc căng mọng, nóng rực chạm vào hai mép thịt đã ướt sũng của nàng, rồi từ từ rẽ lối, chìm sâu vào bên trong. Lối vào của nàng ướt át và co giãn, sẵn sàng đón nhận. Dương vật của Châu trượt vào một cách trơn tru, nhưng mỗi centimet nó tiến vào, nàng lại cảm nhận được sự căng tức đến tột độ. Nó không dày, nhưng độ dài của nó chạm đến nơi sâu thẳm nhất, khuấy đảo từng ngóc ngách bên trong nàng. Toàn bộ âm đạo của nàng bị lấp đầy, tường thịt nóng bỏng của nàng co siết lại, tham lam nuốt trọn lấy nó.
An ngả đầu ra sau, thở hắt ra một hơi dài thỏa mãn. Phía trên, nàng vẫn là Giám đốc An trong chiếc sơ mi trắng kín cổ. Phía dưới, nàng là một con đàn bà dâm đãng đang bị một dương vật chiếm hữu ngay trước mắt các đối tác kinh doanh.
Chính sự tương phản đó khiến nàng phát điên.
Hông nàng bắt đầu chuyển động.
Ban đầu rất chậm, nàng chỉ lắc nhẹ, để dương vật bên trong ma sát vào thành thịt nhạy cảm. Rồi nàng bắt đầu nhún, lên xuống nhịp nhàng. Chiếc váy dài che khuất mọi thứ, nhưng không che được âm thanh. Tiếng “nhóp nhép” ướt át bắt đầu vang lên trong sự im lặng gần như tuyệt đối của căn phòng. Rồi khi nàng nhún mạnh hơn, tiếng da thịt va chạm vào nhau “bạch bạch” vang lên, trần trụi và đầy khiêu khích. Mọi người không nhìn thấy gì, nhưng họ nghe thấy tất cả. Họ chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh một cây dương vật đang ra vào điên cuồng bên trong người phụ nữ vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh kia.
An rên rỉ, không còn kiềm chế, giọng nàng như rót mật vào tai từng người.
“Ư… a… sướng quá…” Nàng ghé sát vào tai Châu, hơi thở nóng hổi. “Anh Châu… có sướng không anh?”
Mặt Châu đỏ bừng, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Ông ta cố giữ vẻ mặt của một Chủ tịch, nhưng cơ thể ông ta đang phản bội lại ông ta. Ông ta thở dốc, hai tay bám chặt vào thành ghế sofa.
“Cái lồn em… siết chặt quá…”
An cười, một nụ cười đắc thắng. Nàng nhún mạnh hơn, mỗi cú đều sâu và dứt khoát.
“Nói đi, anh có sướng không?” Nàng ép.
Lúc này, Châu không còn giữ được nữa. Ông ta bật cười một cách điên dại, đầy khoái trá. “Haha… sướng! Sướng chết mẹ! Cái lồn này sướng lắm, tôi không nghĩ các ông chịu được lâu đâu!”
Câu nói phá tan sự im lặng. Vài người bật cười một cách gượng gạo. An tựa vào vai Châu, tiếp tục nhịp điệu của mình. “Con cặc của anh cũng sướng lắm… Nó đâm sâu quá… Địt em mạnh hơn đi anh…”
Đó là giọt nước tràn ly. Bản năng của Châu trỗi dậy hoàn toàn. Ông ta gầm lên một tiếng, hai tay buông thành ghế ra, bấu chặt lấy cặp mông tròn lẳn của An mà bóp mạnh. Ông ta bắt đầu thúc ngược lên, phối hợp với nhịp nhún của nàng. Nhanh, mạnh, thô bạo.
Ngay khi An cảm nhận được cơ bắp của Châu căng cứng, dương vật bên trong giật lên từng hồi báo hiệu sắp xuất tinh. Nàng thít chặt toàn bộ cơ âm đạo, siết lấy dương vật ông ta như một chiếc kìm nóng bỏng, đồng thời nhấp nhanh hơn, điên cuồng hơn.
Châu thở hổn hển, mắt trợn lên. “A… sắp… sắp ra!”
Ông ta gầm lên một tiếng cuối cùng, cơ thể co giật. Một dòng tinh dịch nóng bỏng như dung nham phun thẳng vào tận cùng tử cung của nàng, một lượng lớn đến mức An có thể cảm nhận rõ nó đang tràn đầy bên trong.
Nàng cũng đạt đỉnh cùng lúc. Cơ thể nàng run lên bần bật, uốn éo không kiểm soát trên người ông ta, lưng cong vút như một cây cung bị kéo căng. Từng đợt tinh dịch nóng hổi của Châu phun ra cũng là lúc âm đạo nàng co thắt lại từng hồi, điên cuồng siết chặt và hút lấy từng dòng sữa đặc ấy vào nơi sâu nhất, không cho phép một giọt nào trào ra ngoài.
Ngay khi cơn co giật cuối cùng vừa dứt, An lập tức rút người ra. Dương vật của Châu tuột ra khỏi nàng trong một tiếng “phụt” ướt át. Nàng đứng dậy, chiếc váy đen rũ xuống, che đi mọi dấu vết. Rồi, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, nàng quỳ xuống.
Nàng cúi đầu, dùng lưỡi liếm sạch từng vệt tinh dịch còn sót lại trên thân dương vật của Châu, bú mút một cách chuyên nghiệp cho đến khi nó sạch bong, mềm oặt. Sau đó, nàng thản nhiên cầm lấy nó, nhét lại vào trong quần ông ta, và kéo khóa quần lên một cách gọn gàng, như một người vợ đang chăm sóc chồng mình.
Xong xuôi, nàng đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy rồi bước về chỗ cũ, ngồi xuống ngay bên cạnh Lâm, điềm nhiên như thể nàng vừa đi lấy thêm một ly nước.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Châu ngồi trên ghế, thở hổn hển, quần áo xộc xệch, vẻ mặt vẫn còn ngây ngất. Phải mất một lúc lâu, ông ta mới hoàn hồn. Ông ta nhìn An, rồi phá lên cười một cách sảng khoái, không hề có chút tức giận nào, chỉ có sự thán phục tột độ.
“Haha… người đẹp đúng là… thật làm người ta bất ngờ.”
Giọng ông vẫn còn khàn nhưng chẳng hề có chút khó nào, trái lại ánh mắt nhìn nàng còn pha thêm vẻ thích thú rõ rệt, giống một người vừa gặp được thứ hiếm hoi đủ sức phá vỡ sự bình thản vốn đã thành thói quen của mình. An nghe vậy chỉ cong môi, đưa chiếc ly về phía ông như một lời chúc mừng. “Em tưởng với Chủ tịch Châu thì chẳng còn chuyện gì đáng gọi là bất ngờ nữa chứ.” Châu lại cười, lắc đầu. “Hôm nay thì có.”
Lâm từ đầu vẫn ngồi ở phía đối diện, gần như không chen vào những gì vừa xảy ra. Lúc này ông mới từ tốn nhấp một ngụm rượu, khóe môi mấp máy thành một nụ cười tủm tỉm khi nhìn Châu. “Chủ tịch lần này có vẻ vui hơn bình thường.” Châu chẳng cần giữ ý, thoải mái nâng ly lên đáp lại. “Đương nhiên rồi. Em An này quả thật khiến người ta mở mang tầm mắt.” Câu nói lập tức khiến mọi người cùng bật cười. Một vài người đàn ông vốn đã theo dõi từ nãy giờ bằng ánh mắt không hề che giấu, lúc này thấy An đã trở về ghế liền bắt đầu có ý muốn chen vào cuộc vui.
Một tên nhìn Châu rồi lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
“Vẫn phải ghen tị với anh Châu thật. Một mình ăn hết phần ngon.”
Kẻ khác cũng cười. “Đã thế còn chẳng chừa cho anh em tí nào.”
An nghe vậy liền phì cười, dựa lưng vào sofa.
“Em thì vẫn còn sức đấy.”
Tên đàn ông lập tức nhướng mày.
“Thế thì tốt quá còn gì.”
An nhìn hai người, khóe môi cong lên.
“Nhưng cái của em chứa hết tinh túy của anh Châu rồi. Hai ngài tới muộn quá, hết chỗ.”
Cả phòng bật cười.
Tên còn lại vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
“Không còn chỗ thì chen thêm một ít chắc vẫn được chứ?”
An lắc đầu.
“Hai ngài tham vừa thôi.”
Gã đàn ông cười lớn. “Thế là anh Châu độc quyền thật à?”
An nâng ly lên, liếc sang Châu.
“Tối nay em nghĩ như vậy là đủ rồi ạ, Với lại nhờ Chủ tịch Châu, em mới nhớ ra đêm hôm trước mình cũng vừa được lấp đầy, vừa thỏa mãn.”
Nàng khẽ nâng ly về phía ông.
“Cảm ơn Chủ tịch Châu đã phục vụ rất chu đáo.”
Câu trả lời làm Châu cười sảng khoái, còn những tên đàn ông chỉ biết lắc đầu uống rượu. Không ai tỏ vẻ khó chịu, cũng chẳng ai quay sang hỏi Lâm xem nàng nói vậy có được hay không. Điều đó khiến An âm thầm hài lòng hơn cả những lời tán thưởng vừa rồi.
Sau đó buổi tiệc lại tiếp tục một cách kỳ lạ đến mức bình thường. Rượu vẫn được rót, những câu chuyện đang dang dở được nối lại, từ chuyện đầu tư sang bất động sản, vài dự án mới rồi lại vòng sang những chuyến công tác nước ngoài. Đôi khi mọi người vẫn nhắc lại chuyện vừa rồi để trêu Châu, nhưng ông ta chẳng những không né tránh mà còn cười đáp lại rất tự nhiên.
An cũng không hề có cảm giác mình vừa làm một chuyện cần phải che giấu hay giải thích. Nàng vẫn ngồi giữa họ, vẫn nói chuyện, vẫn tranh luận vài vấn đề công việc khi câu chuyện chạm đúng lĩnh vực mình phụ trách, như thể phần bản năng phóng túng vừa phơi bày và vị trí Giám đốc nàng đang nắm giữ hoàn toàn có thể tồn tại song song mà không cần một bên phải phủ nhận bên kia.
Thỉnh thoảng An bắt gặp ánh mắt Lâm đang nhìn mình. Ông ta có vẻ rất hài lòng, nhưng nàng chẳng buồn tìm hiểu ông đang nghĩ gì. Tối nay nàng đến đây theo lựa chọn của mình, chọn Châu cũng theo ý mình, và khi không muốn tiếp tục với kẻ khác, nàng chỉ cần nói không. Đối với nàng, vậy là đủ.
Gần cuối buổi, khi câu chuyện đã bắt đầu loãng dần và những chai rượu trên bàn cũng vơi quá nửa, An mới nhìn đồng hồ rồi chủ động xin phép về trước. Một gã còn trêu rằng Giám đốc An đúng là người biết chơi nhưng cũng biết giờ đi làm, Châu thì chỉ cười bảo nàng về cẩn thận, còn Lâm không giữ lại, chỉ gật đầu như thể chuyện nàng muốn đến lúc nào và rời đi lúc nào vốn chẳng cần ông cho phép.
An khoác túi lên vai, chào mọi người rồi bước ra khỏi căn phòng trong tiếng nói cười vẫn còn tiếp tục phía sau. Chẳng ai đi theo nàng, chẳng ai hỏi thêm điều gì, và chỉ vài phút sau buổi tiệc đã lại tiếp diễn như thể sự xuất hiện của nàng tối nay chỉ là một phần tự nhiên trong thế giới của họ.
Ngồi vào xe, An mới thả lỏng người trên lớp ghế da mềm, nhìn những dải đèn thành phố nối nhau trôi ngược bên ngoài cửa kính. Men rượu khiến đầu óc nàng hơi lâng lâng, cơ thể vẫn còn lưu lại những dư âm của buổi tối, nhưng tâm trạng lại nhẹ nhõm một cách khó hiểu. Nàng nhớ đến lần trước Châu từng nói mình đã hỏi Lâm, nhớ cả cảm giác khó chịu rất nhỏ lúc nhận ra trong mắt những người đàn ông này nàng dường như vẫn là một thứ gì đó gắn với Chủ tịch AZ. Nhưng tối nay thì khác. Châu muốn nàng, ông nhìn nàng. Những kẻ khác muốn nàng, họ cũng hỏi nàng. Nàng chọn một người, từ chối hai người còn lại, rồi tự mình quyết định lúc nào đứng dậy rời khỏi cuộc chơi. Không có hậu quả nào xảy ra, chẳng ai nổi giận, cũng chẳng ai có quyền yêu cầu nàng phải làm khác đi.
Khóe môi An vô thức cong lên. Một chiến thắng rất nhỏ, thậm chí chẳng đáng để gọi tên, nhưng nàng vẫn cảm nhận nó rõ ràng khi chiếc xe lao vào dòng đèn đêm. Có lẽ cuối cùng nàng đã tìm được cách bước vào thế giới này mà không cần trở thành người của bất kỳ ai.
Khoảng một tuần sau buổi tối ở biệt thự của Chủ tịch Châu, mọi thứ trong công ty vẫn vậy Những cuộc họp, bảng kế hoạch, báo cáo tài chính và hàng chục đầu việc vụn vặt nhanh chóng phủ lên ký ức về đêm hôm đó một lớp bụi mỏng của đời sống thường nhật. Chủ tịch Lâm cũng không nhắc lại. Trong những cuộc họp ban giám đốc, ông vẫn là người đàn ông lạnh lùng ngồi ở đầu bàn, nói ít, hỏi đúng những điểm cần hỏi rồi im lặng quan sát. An vẫn là Giám đốc kế hoạch sắc bén, kín kẽ, từng câu trả lời đều được cân nhắc vừa đủ.
Chỉ có một chi tiết nhỏ vẫn thỉnh thoảng quay lại trong đầu nàng.
Anh Lâm cho phép mà.
Câu nói của Châu đêm đó không đủ khiến An khó chịu thành lời. Sau cùng, chính Châu đã dừng lại và hỏi nàng. Chính nàng là người quyết định mọi chuyện tiếp tục. Không có sự ép buộc nào ở đó, càng không có lý do để nàng tự biến mình thành nạn nhân của một tình huống mà bản thân đã lựa chọn. Nhưng cách Châu nói về Lâm vẫn để lại một chút cấn nhẹ trong suy nghĩ. Một người đàn ông muốn nàng, tại sao người đầu tiên ông ta nghĩ cần hỏi lại là Lâm?
An không truy đến cùng. Nàng vốn không có thói quen mất thời gian cho những câu hỏi chưa đủ quan trọng.
Chiều thứ Bảy, khi công ty đã gần hết người, An sang phòng Lâm nộp tập hồ sơ cuối cùng trong ngày.
Một lúc sau, An đã ngồi trên mép bàn làm việc bằng gỗ gụ lạnh lẽo, mặt đối mặt với Lâm để ông ta nộp thứ khác vào trong nàng. Chiếc sơ mi lụa trắng của nàng bị lột xuống tận hông, để lộ đôi gò bồng đảo căng tròn không một lớp che đậy. Chiếc váy công sở bị kéo lên tận eo, hai chân thon dài của nàng quắp chặt lấy hông ông.
Bên dưới lớp váy, dương vật to và chắc nịch của Lâm vẫn đều đặn ra vào bên trong nàng. Nhịp điệu của ông ta chậm rãi, quyền lực, như thể chẳng có gì phải vội, mỗi cú thúc đều sâu và trọn vẹn. Âm đạo ướt sũng của nàng nuốt trọn lấy cây dương vật theo từng nhịp, tiếng "nhóp nhép" ướt át vang lên khe khẽ trong sự tĩnh lặng của văn phòng. Nàng vừa dứt ra khỏi nụ hôn sâu, lồng ngực phập phồng, hơi thở bắt đầu mất đều. Một tay ông giữ chặt hông nàng, tay còn lại thản nhiên nhào nặn bầu vú căng tròn đang nảy lên theo từng nhịp, tận hưởng.
Đúng lúc đó, Lâm lên tiếng, giọng ông vẫn đều đều, không hề bị ảnh hưởng bởi hành động phía dưới.
“Tối nay Châu lại có một buổi ở nhà. Phần lớn vẫn là những người lần trước.”
An mở mắt nhìn ông, tâm trí đang quay cuồng giữa khoái cảm và lời nói bất ngờ. Hơi thở nàng đứt quãng. Một cú thúc sâu bất ngờ khiến nàng khẽ ưỡn người, câu trả lời bật ra giữa một tiếng rên khe khẽ.
“Ưm... tối nay à?”
“Ừ. Có thêm vài người bên đầu tư.”
Lâm ngừng một chút rồi nói tiếp, giọng vẫn bình thản như đang bàn một hạng mục trong báo cáo.
“Quan trọng hơn là tối nay anh Châu sẽ quyết định có đi tiếp khoản đầu tư vào AZ hay không.”
An nhìn ông lâu hơn. Câu nói đó khiến đầu óc nàng tỉnh táo lại. Khoản đầu tư của TĐ không phải thứ có thể xem nhẹ, và nếu Châu thực sự định chốt ngay tối nay thì buổi gặp mặt này rõ ràng không còn chỉ là một cuộc vui riêng tư như lần trước.
“Thế... ưm... lần này em đi với danh nghĩa gì?” Nàng khẽ nhíu mày. “Giám đốc An... hay... người của Chủ tịch Lâm?”
Lâm nhìn sâu vào mắt nàng, một nụ cười gần như không thể nhận thấy thoáng qua trên môi.
“Lần trước em cần cái chức Giám đốc để họ biết em đủ tư cách ngồi vào bàn. Bây giờ họ biết rồi.” Ông nói. “Tối nay em muốn họ nhìn em là ai thì tự em quyết.”
An im lặng vài giây.
Tự em quyết.
Nàng hiểu câu đó theo cách của mình. Đôi môi nàng khẽ nhếch lên thành một nụ cười thách thức. Thay vì trả lời, nàng rướn người, đặt lên môi ông ta nụ hôn sâu và dữ dội. Đồng thời, những thớ thịt bên trong âm đạo nàng siết chặt, co thắt một cách điêu luyện, ôm ghì lấy dương vật to bự, như muốn vắt kiệt.
Một tiếng "gừ" trầm đục bật ra từ cổ họng Lâm. Nhịp thở của ông ta trở nên gấp gáp, những cú thúc không còn khoan thai nữa mà trở nên mạnh mẽ, gấp gáp hơn, như bị mất kiểm soát.
Rồi nàng đặt tay lên ngực Lâm, đẩy ông ra một cách dứt khoát. Dương vật đỏ au của vẫn còn dựng đứng trơ trọi giữa không trung.
“Được rồi.”
An bước xuống khỏi bàn, kéo váy xuống rồi cài lại hàng cúc sơ mi từng chiếc một, như thể chuyện vừa xảy ra chẳng có gì đặc biệt.
Lâm hơi nhướng mày. Vẻ không hài lòng thoáng qua trên mặt ông, nhưng chỉ kéo dài vài giây. Nhìn An bình thản chỉnh lại tóc trước tấm kính bên cạnh, ông khẽ bật cười rồi cúi xuống chỉnh lại quần áo của mình.
“Hôm nay tôi còn chưa kịp nộp hồ sơ mà.”
An bĩu môi, lườm ông qua gương.
“Chính vì lần nào Chủ tịch nộp xong em cũng phải mất công đi rửa đấy. Tối nay còn phải gặp khách, em muốn sạch sẽ một hôm.”
Lâm kéo lại cổ tay áo, vẻ mặt đã trở về bình thản như thể chuyện vừa xảy ra chẳng đáng để nhắc thêm.
“Thế thì đi chuẩn bị đi.”
An cầm tập hồ sơ lên.
“Bảy giờ nhé, đừng muộn ”
An gật đầu.
“Biết rồi.”
Lâm rời công ty trước. Còn An trở về phòng làm việc riêng, cơ thể vẫn nóng vì cuộc vui bị bỏ dở. Nàng mở tủ quần áo, thay bộ đồ công sở đã mặc cả ngày bằng một chiếc váy suông đơn giản, mềm và thoải mái hơn. Lớp trang điểm cũng được dặm lại vừa đủ, mái tóc được chải gọn rồi thả xuống tự nhiên thay vì búi như lúc làm việc.
Nàng đứng trước gương nhìn mình thêm một lúc, định mặc nốt đồ rồi chợt dừng lại.
Tối nay Châu sẽ quyết định.
Phần việc trên bàn đàm phán, nàng đã làm hết những gì cần làm. Còn chuyện tối nay sẽ đi xa đến đâu lại là chuyện khác.
Khóe môi nàng khẽ cong lên.
Thì cũng do mình quyết định.
An cởi chiếc quần lót đang mặc, gấp lại rồi để vào ngăn kéo. Nàng lấy túi xách, kiểm tra mình trong gương lần cuối rồi mới rời công ty.
Khi An đến nơi, căn biệt thự vẫn yên tĩnh như lần trước. Ánh đèn thấp trải dài theo lối đi trong khu vườn, phản chiếu trên mặt hồ thành những dải vàng rung nhẹ. Bên trong, số người đông hơn một chút. Châu đang đứng cạnh quầy rượu cùng hai người đàn ông An chưa từng gặp. Lâm đã có mặt từ trước, ngồi ở sofa chính nghe một vị khách lớn tuổi nói chuyện.
Ánh mắt Châu lập tức tìm thấy nàng.
Nó dừng lại lâu hơn mức xã giao.
An nhận ra nhưng không né tránh. Nàng chỉ mỉm cười, bước tới chào chủ nhà như thể giữa hai người chưa từng xảy ra bất cứ điều gì đặc biệt. Châu cũng không nhắc lại đêm trước. Ông vẫn lịch sự, vẫn hỏi nàng về một chi tiết trong phương án đầu tư đang được hai bên trao đổi.
Buổi tối bắt đầu bằng công việc, nhưng ngắn hơn lần trước rất nhiều. Một vài vấn đề được đưa ra, An trả lời khi cần, Châu hỏi thêm hai câu rồi chủ đề nhanh chóng chuyển sang chuyện khác. Không ai còn thử năng lực của nàng. Không ai đặt những câu hỏi hóc búa để xem cô gái được Lâm mang tới thực sự có gì ngoài ngoại hình.
Nàng đã vượt qua vòng đó.
Và chính khi không còn bận chứng minh bản thân, An mới bắt đầu nhìn thấy căn phòng một cách đầy đủ hơn.
Lần trước An đã chú ý đến những người phụ nữ trong căn phòng này, thậm chí còn nhớ khá rõ từng người. Nữ giám đốc đầu tư từng phản bác một giả định của nàng ngay trên bàn ăn, người phụ trách pháp chế nói không nhiều nhưng mỗi lần lên tiếng đều đánh trúng vấn đề, còn cô thư ký của Châu gần như thuộc lòng toàn bộ số liệu của mấy dự án đang được nhắc tới. Chính sự hiện diện của họ khi ấy từng khiến An cảm thấy thoải mái hơn, bởi chẳng ai trong số đó mang dáng vẻ của những cô gái đẹp được đưa tới chỉ để ngồi cạnh những người đàn ông quyền lực.
Tối nay họ vẫn ở đó.
Sau bữa tối, cả nhóm chuyển sang căn phòng phía trong. Nó giống một phòng xì gà riêng, ánh sáng thấp, tường ốp gỗ sẫm màu, những bộ sofa da lớn được kê vòng quanh một tấm thảm dày ở giữa. Trên chiếc bàn thấp là whisky, xô đá và vài chiếc gạt tàn bằng pha lê. Không còn bàn ăn hay vị trí cố định, mọi người ngồi rải rác trên những chiếc sofa, cà vạt được nới lỏng, áo vest vắt lên thành ghế, khói xì gà lững lờ trong ánh đèn vàng.
Và chính khi những câu chuyện công việc dần nhường chỗ cho rượu cùng những chuyện riêng tư hơn, khoảng cách giữa mọi người cũng bắt đầu thay đổi theo một cách mà lần trước An chưa từng nhìn thấy. Nữ giám đốc đầu tư lúc trước còn ngồi đối diện Châu tranh luận về tỷ suất lợi nhuận giờ đã chuyển sang chiếc sofa bên cạnh một vị Chủ tịch khác, chân bắt chéo rất tự nhiên, đầu gối gần như chạm vào ông ta. Cô thư ký của Châu sau khi hoàn thành công việc cũng không rời đi ngay như An từng nghĩ, mà ngồi xuống cuối sofa, nhận một ly rượu rồi thoải mái trò chuyện với những người còn lại. Một người phụ nữ khác ban đầu ngồi cạnh một vị khách lớn tuổi, lát sau lại đổi chỗ sang phía bên kia mà chẳng ai thấy đó là điều bất thường.
Không ai ra lệnh cho ai. Cũng chẳng có vẻ gì giống một màn tiếp khách được sắp xếp sẵn. Mọi thứ diễn ra quá tự nhiên, như thể giữa những con người ngồi trong căn phòng này vốn đã tồn tại một lớp quy tắc khác mà người ngoài không biết. Một bàn tay đặt hờ sau lưng, một cái nghiêng người sát hơn khi nói chuyện, đầu gối chạm nhau rồi không còn tách ra. Những cử chỉ nhỏ đến mức nếu chỉ nhìn riêng từng cái thì chẳng có gì đáng nói, nhưng khi ghép lại, An bắt đầu nhận ra mình đã bỏ sót một thứ rất rõ ràng.
Nàng nâng ly lên môi, im lặng quan sát.
Nữ giám đốc đầu tư bất chợt bắt gặp ánh mắt nàng. Cô không né tránh, cũng chẳng tỏ ra ngượng ngùng, chỉ khẽ cong môi như thể biết An cuối cùng cũng đã hiểu. Vài giây sau cô lại quay sang người đàn ông bên cạnh, ghé sát nói gì đó khiến ông ta bật cười, bàn tay đặt sau lưng cô cũng tự nhiên hạ xuống thấp hơn một chút.
Đến lúc ấy An mới thực sự hiểu.
Những người phụ nữ này không phải bỗng nhiên biến thành một kiểu người khác sau khi công việc kết thúc. Họ vẫn là những nữ giám đốc, thư ký, những người đủ năng lực để ngồi cùng bàn với Châu và Lâm, vẫn có tiếng nói trong những quyết định trị giá hàng trăm tỷ. Chỉ là sau lớp quan hệ công việc ấy còn tồn tại một lớp khác riêng tư hơn, phóng túng hơn, nơi ranh giới giữa người yêu, nhân tình, bạn tình hay đơn giản là một cuộc vui dường như chẳng cần phải được gọi tên quá rõ ràng.
Ý nghĩ ấy khiến An im lặng lâu hơn nàng tưởng.
Không phải vì nàng thấy họ thấp kém đi.
Ngược lại.
Một người phụ nữ có thể vừa ngồi trên bàn tranh luận về đầu tư, vừa bước sang một cuộc chơi khác sau khi buổi họp kết thúc, mà sáng hôm sau vẫn quay trở lại công việc với nguyên vị trí của mình. Hai thứ đó dường như chẳng hề phủ định nhau.
Sự tò mò trong An bắt đầu lớn dần.
Sau vài ly rượu. Câu chuyện quanh những chiếc sofa vẫn còn nhắc tới vài khoản đầu tư mới, nhưng giọng điệu khác hẳn.
Người đàn ông tên Dương nâng ly nhìn sang Châu.
“Không biết khoản đầu tư khó nhằn lần trước của anh Châu cuối cùng thế nào rồi?”
Mấy người quanh phòng bật cười. Ánh mắt Dương rất tự nhiên lướt sang An.
Châu cũng nhìn nàng.
“Khó nói.” Ông cười nhạt. “Hôm đó khoản đầu tư say đến mức sáng ra chắc còn chẳng nhớ mình lời hay lỗ.”
Tiếng cười lại vang lên.
An khẽ nhấp rượu.
Không hiểu sao câu nói ấy khiến An nhớ đến cuộc vui lúc chiều bị nàng chủ động dừng lại giữa chừng, nhưng cơ thể thì chưa thật sự chịu dừng theo. Từ lúc thay đồ cho tới khi ngồi ở đây, cảm giác âm ỉ ấy vẫn bám lấy nàng, lúc rõ lúc mờ, chỉ cần một chút kích thích là lại trỗi dậy.
Bây giờ, giữa căn phòng kín, mùi rượu, khói xì gà và những câu nói mỗi lúc một trắng trợn hơn, An cảm thấy phần dưới bụng lại râm ran khó chịu. Hai chân nàng vô thức khép lại, rồi chính nàng cũng nhận ra mình đang phải cố giữ vẻ bình thản. Cảm giác mất kiểm soát quen thuộc bắt đầu lỏng đi từng chút một, còn sự hưng phấn mà nàng đã cố bỏ mặc từ chiều thì đang quay trở lại nhanh hơn nàng muốn.
Dương vẫn cười.
“Thế là Chủ tịch Châu đầu tư mà khách hàng còn không nhớ à?”
“Thì tôi có biết làm sao được.”
An nhìn Châu.
“Nghe hơi thiệt cho Chủ tịch Châu nhỉ.”
Mấy người gần đó quay sang nàng.
Châu nhướng mày. “Thiệt thế nào?”
An xoay nhẹ chiếc ly trong tay.
“Bỏ công ra mà người ta còn chẳng nhớ rõ.”
Dương bật cười lớn hơn. “Thế phải làm sao mới công bằng?”
An không trả lời ngay. Ánh mắt nàng thoáng chuyển sang Lâm ở phía đối diện. Ông vẫn ngồi đó, hoàn toàn không có ý xen vào, cũng chẳng ra hiệu nàng nên làm gì. Câu nói hồi chiều bất chợt quay lại trong đầu: Tối nay em muốn họ nhìn em là ai thì tự em quyết. Cùng với nó là dư âm của cuộc vui bị bỏ dở vẫn chưa thật sự biến mất.
An nhìn lại Châu, khóe môi hơi cong lên.
“Chắc phải thử lại lúc còn tỉnh.”
Căn phòng tĩnh lặng đi một nhịp. An đặt ly xuống bàn rồi đứng dậy. Buổi chiều nàng đã là người chủ động dừng lại, nhưng lúc này nàng không còn muốn giữ mình ở ngoài cuộc nữa. Nàng chậm rãi bước qua tấm thảm về phía Châu. Những câu chuyện quanh phòng nhỏ dần khi mọi người nhận ra nàng đang đi đâu. Châu ngẩng lên nhìn nàng, còn An dừng lại ngay trước chiếc sofa của ông.
Cả căn phòng như nín thở, mọi ánh mắt đổ dồn vào An. Nàng không lùi lại. Nàng thậm chí không đợi Châu trả lời. Nàng xem sự im lặng của ông ta là một lời đồng ý.
Bàn tay nàng di chuyển. Dứt khoát và nhanh gọn, không một chút do dự, tay nàng tìm đến đũng quần của Châu. Một tiếng “xoạt” khô khốc vang lên khi nàng kéo khóa quần tây của ông ta xuống. Không có một mảnh đồ lót nào cản đường. Dương vật của Châu, vốn đã cương cứng vì những lời khiêu khích, bật ra, run rẩy trong không khí lạnh của căn phòng. Nó gầy nhưng dài, sẫm màu, với đầu khấc căng mọng đã rịn ướt dịch nhờn.
Mấy cô gái ngồi gần đó khẽ hít vào một hơi. Những người đàn ông ngồi chết trân, ly rượu trên tay đã quên cả uống.
An không dừng lại. Nàng nhấc tà váy dài, một cách vừa đủ kín đáo để không ai thấy gì, rồi thản nhiên ngồi lên đùi Châu, đối mặt với ông ta. Lớp váy đen đổ xuống, che đi toàn bộ phần thân dưới của hai người, biến nó thành một sân khấu bí mật ngay giữa thanh thiên bạch nhật.
Nàng hơi nhổm người dậy. Bàn tay nhỏ nhắn của nàng nắm lấy thân dương vật nóng rực của ông ta, cảm nhận từng đường gân đang nổi lên cuồn cuộn. Rồi, với sự chính xác của một người biết rõ mình muốn gì, nàng tự định vị và từ từ hạ người xuống.
Một cảm giác tê dại chạy dọc sống lưng An. Nàng cảm nhận đầu khấc căng mọng, nóng rực chạm vào hai mép thịt đã ướt sũng của nàng, rồi từ từ rẽ lối, chìm sâu vào bên trong. Lối vào của nàng ướt át và co giãn, sẵn sàng đón nhận. Dương vật của Châu trượt vào một cách trơn tru, nhưng mỗi centimet nó tiến vào, nàng lại cảm nhận được sự căng tức đến tột độ. Nó không dày, nhưng độ dài của nó chạm đến nơi sâu thẳm nhất, khuấy đảo từng ngóc ngách bên trong nàng. Toàn bộ âm đạo của nàng bị lấp đầy, tường thịt nóng bỏng của nàng co siết lại, tham lam nuốt trọn lấy nó.
An ngả đầu ra sau, thở hắt ra một hơi dài thỏa mãn. Phía trên, nàng vẫn là Giám đốc An trong chiếc sơ mi trắng kín cổ. Phía dưới, nàng là một con đàn bà dâm đãng đang bị một dương vật chiếm hữu ngay trước mắt các đối tác kinh doanh.
Chính sự tương phản đó khiến nàng phát điên.
Hông nàng bắt đầu chuyển động.
Ban đầu rất chậm, nàng chỉ lắc nhẹ, để dương vật bên trong ma sát vào thành thịt nhạy cảm. Rồi nàng bắt đầu nhún, lên xuống nhịp nhàng. Chiếc váy dài che khuất mọi thứ, nhưng không che được âm thanh. Tiếng “nhóp nhép” ướt át bắt đầu vang lên trong sự im lặng gần như tuyệt đối của căn phòng. Rồi khi nàng nhún mạnh hơn, tiếng da thịt va chạm vào nhau “bạch bạch” vang lên, trần trụi và đầy khiêu khích. Mọi người không nhìn thấy gì, nhưng họ nghe thấy tất cả. Họ chỉ có thể tưởng tượng ra cảnh một cây dương vật đang ra vào điên cuồng bên trong người phụ nữ vẫn giữ vẻ mặt điềm tĩnh kia.
An rên rỉ, không còn kiềm chế, giọng nàng như rót mật vào tai từng người.
“Ư… a… sướng quá…” Nàng ghé sát vào tai Châu, hơi thở nóng hổi. “Anh Châu… có sướng không anh?”
Mặt Châu đỏ bừng, mồ hôi bắt đầu lấm tấm trên trán. Ông ta cố giữ vẻ mặt của một Chủ tịch, nhưng cơ thể ông ta đang phản bội lại ông ta. Ông ta thở dốc, hai tay bám chặt vào thành ghế sofa.
“Cái lồn em… siết chặt quá…”
An cười, một nụ cười đắc thắng. Nàng nhún mạnh hơn, mỗi cú đều sâu và dứt khoát.
“Nói đi, anh có sướng không?” Nàng ép.
Lúc này, Châu không còn giữ được nữa. Ông ta bật cười một cách điên dại, đầy khoái trá. “Haha… sướng! Sướng chết mẹ! Cái lồn này sướng lắm, tôi không nghĩ các ông chịu được lâu đâu!”
Câu nói phá tan sự im lặng. Vài người bật cười một cách gượng gạo. An tựa vào vai Châu, tiếp tục nhịp điệu của mình. “Con cặc của anh cũng sướng lắm… Nó đâm sâu quá… Địt em mạnh hơn đi anh…”
Đó là giọt nước tràn ly. Bản năng của Châu trỗi dậy hoàn toàn. Ông ta gầm lên một tiếng, hai tay buông thành ghế ra, bấu chặt lấy cặp mông tròn lẳn của An mà bóp mạnh. Ông ta bắt đầu thúc ngược lên, phối hợp với nhịp nhún của nàng. Nhanh, mạnh, thô bạo.
Ngay khi An cảm nhận được cơ bắp của Châu căng cứng, dương vật bên trong giật lên từng hồi báo hiệu sắp xuất tinh. Nàng thít chặt toàn bộ cơ âm đạo, siết lấy dương vật ông ta như một chiếc kìm nóng bỏng, đồng thời nhấp nhanh hơn, điên cuồng hơn.
Châu thở hổn hển, mắt trợn lên. “A… sắp… sắp ra!”
Ông ta gầm lên một tiếng cuối cùng, cơ thể co giật. Một dòng tinh dịch nóng bỏng như dung nham phun thẳng vào tận cùng tử cung của nàng, một lượng lớn đến mức An có thể cảm nhận rõ nó đang tràn đầy bên trong.
Nàng cũng đạt đỉnh cùng lúc. Cơ thể nàng run lên bần bật, uốn éo không kiểm soát trên người ông ta, lưng cong vút như một cây cung bị kéo căng. Từng đợt tinh dịch nóng hổi của Châu phun ra cũng là lúc âm đạo nàng co thắt lại từng hồi, điên cuồng siết chặt và hút lấy từng dòng sữa đặc ấy vào nơi sâu nhất, không cho phép một giọt nào trào ra ngoài.
Ngay khi cơn co giật cuối cùng vừa dứt, An lập tức rút người ra. Dương vật của Châu tuột ra khỏi nàng trong một tiếng “phụt” ướt át. Nàng đứng dậy, chiếc váy đen rũ xuống, che đi mọi dấu vết. Rồi, trước ánh mắt kinh ngạc của tất cả mọi người, nàng quỳ xuống.
Nàng cúi đầu, dùng lưỡi liếm sạch từng vệt tinh dịch còn sót lại trên thân dương vật của Châu, bú mút một cách chuyên nghiệp cho đến khi nó sạch bong, mềm oặt. Sau đó, nàng thản nhiên cầm lấy nó, nhét lại vào trong quần ông ta, và kéo khóa quần lên một cách gọn gàng, như một người vợ đang chăm sóc chồng mình.
Xong xuôi, nàng đứng dậy, chỉnh lại chiếc váy rồi bước về chỗ cũ, ngồi xuống ngay bên cạnh Lâm, điềm nhiên như thể nàng vừa đi lấy thêm một ly nước.
Cả căn phòng im phăng phắc.
Châu ngồi trên ghế, thở hổn hển, quần áo xộc xệch, vẻ mặt vẫn còn ngây ngất. Phải mất một lúc lâu, ông ta mới hoàn hồn. Ông ta nhìn An, rồi phá lên cười một cách sảng khoái, không hề có chút tức giận nào, chỉ có sự thán phục tột độ.
“Haha… người đẹp đúng là… thật làm người ta bất ngờ.”
Giọng ông vẫn còn khàn nhưng chẳng hề có chút khó nào, trái lại ánh mắt nhìn nàng còn pha thêm vẻ thích thú rõ rệt, giống một người vừa gặp được thứ hiếm hoi đủ sức phá vỡ sự bình thản vốn đã thành thói quen của mình. An nghe vậy chỉ cong môi, đưa chiếc ly về phía ông như một lời chúc mừng. “Em tưởng với Chủ tịch Châu thì chẳng còn chuyện gì đáng gọi là bất ngờ nữa chứ.” Châu lại cười, lắc đầu. “Hôm nay thì có.”
Lâm từ đầu vẫn ngồi ở phía đối diện, gần như không chen vào những gì vừa xảy ra. Lúc này ông mới từ tốn nhấp một ngụm rượu, khóe môi mấp máy thành một nụ cười tủm tỉm khi nhìn Châu. “Chủ tịch lần này có vẻ vui hơn bình thường.” Châu chẳng cần giữ ý, thoải mái nâng ly lên đáp lại. “Đương nhiên rồi. Em An này quả thật khiến người ta mở mang tầm mắt.” Câu nói lập tức khiến mọi người cùng bật cười. Một vài người đàn ông vốn đã theo dõi từ nãy giờ bằng ánh mắt không hề che giấu, lúc này thấy An đã trở về ghế liền bắt đầu có ý muốn chen vào cuộc vui.
Một tên nhìn Châu rồi lắc đầu, vẻ mặt đầy tiếc nuối.
“Vẫn phải ghen tị với anh Châu thật. Một mình ăn hết phần ngon.”
Kẻ khác cũng cười. “Đã thế còn chẳng chừa cho anh em tí nào.”
An nghe vậy liền phì cười, dựa lưng vào sofa.
“Em thì vẫn còn sức đấy.”
Tên đàn ông lập tức nhướng mày.
“Thế thì tốt quá còn gì.”
An nhìn hai người, khóe môi cong lên.
“Nhưng cái của em chứa hết tinh túy của anh Châu rồi. Hai ngài tới muộn quá, hết chỗ.”
Cả phòng bật cười.
Tên còn lại vẫn chưa chịu bỏ cuộc.
“Không còn chỗ thì chen thêm một ít chắc vẫn được chứ?”
An lắc đầu.
“Hai ngài tham vừa thôi.”
Gã đàn ông cười lớn. “Thế là anh Châu độc quyền thật à?”
An nâng ly lên, liếc sang Châu.
“Tối nay em nghĩ như vậy là đủ rồi ạ, Với lại nhờ Chủ tịch Châu, em mới nhớ ra đêm hôm trước mình cũng vừa được lấp đầy, vừa thỏa mãn.”
Nàng khẽ nâng ly về phía ông.
“Cảm ơn Chủ tịch Châu đã phục vụ rất chu đáo.”
Câu trả lời làm Châu cười sảng khoái, còn những tên đàn ông chỉ biết lắc đầu uống rượu. Không ai tỏ vẻ khó chịu, cũng chẳng ai quay sang hỏi Lâm xem nàng nói vậy có được hay không. Điều đó khiến An âm thầm hài lòng hơn cả những lời tán thưởng vừa rồi.
Sau đó buổi tiệc lại tiếp tục một cách kỳ lạ đến mức bình thường. Rượu vẫn được rót, những câu chuyện đang dang dở được nối lại, từ chuyện đầu tư sang bất động sản, vài dự án mới rồi lại vòng sang những chuyến công tác nước ngoài. Đôi khi mọi người vẫn nhắc lại chuyện vừa rồi để trêu Châu, nhưng ông ta chẳng những không né tránh mà còn cười đáp lại rất tự nhiên.
An cũng không hề có cảm giác mình vừa làm một chuyện cần phải che giấu hay giải thích. Nàng vẫn ngồi giữa họ, vẫn nói chuyện, vẫn tranh luận vài vấn đề công việc khi câu chuyện chạm đúng lĩnh vực mình phụ trách, như thể phần bản năng phóng túng vừa phơi bày và vị trí Giám đốc nàng đang nắm giữ hoàn toàn có thể tồn tại song song mà không cần một bên phải phủ nhận bên kia.
Thỉnh thoảng An bắt gặp ánh mắt Lâm đang nhìn mình. Ông ta có vẻ rất hài lòng, nhưng nàng chẳng buồn tìm hiểu ông đang nghĩ gì. Tối nay nàng đến đây theo lựa chọn của mình, chọn Châu cũng theo ý mình, và khi không muốn tiếp tục với kẻ khác, nàng chỉ cần nói không. Đối với nàng, vậy là đủ.
Gần cuối buổi, khi câu chuyện đã bắt đầu loãng dần và những chai rượu trên bàn cũng vơi quá nửa, An mới nhìn đồng hồ rồi chủ động xin phép về trước. Một gã còn trêu rằng Giám đốc An đúng là người biết chơi nhưng cũng biết giờ đi làm, Châu thì chỉ cười bảo nàng về cẩn thận, còn Lâm không giữ lại, chỉ gật đầu như thể chuyện nàng muốn đến lúc nào và rời đi lúc nào vốn chẳng cần ông cho phép.
An khoác túi lên vai, chào mọi người rồi bước ra khỏi căn phòng trong tiếng nói cười vẫn còn tiếp tục phía sau. Chẳng ai đi theo nàng, chẳng ai hỏi thêm điều gì, và chỉ vài phút sau buổi tiệc đã lại tiếp diễn như thể sự xuất hiện của nàng tối nay chỉ là một phần tự nhiên trong thế giới của họ.
Ngồi vào xe, An mới thả lỏng người trên lớp ghế da mềm, nhìn những dải đèn thành phố nối nhau trôi ngược bên ngoài cửa kính. Men rượu khiến đầu óc nàng hơi lâng lâng, cơ thể vẫn còn lưu lại những dư âm của buổi tối, nhưng tâm trạng lại nhẹ nhõm một cách khó hiểu. Nàng nhớ đến lần trước Châu từng nói mình đã hỏi Lâm, nhớ cả cảm giác khó chịu rất nhỏ lúc nhận ra trong mắt những người đàn ông này nàng dường như vẫn là một thứ gì đó gắn với Chủ tịch AZ. Nhưng tối nay thì khác. Châu muốn nàng, ông nhìn nàng. Những kẻ khác muốn nàng, họ cũng hỏi nàng. Nàng chọn một người, từ chối hai người còn lại, rồi tự mình quyết định lúc nào đứng dậy rời khỏi cuộc chơi. Không có hậu quả nào xảy ra, chẳng ai nổi giận, cũng chẳng ai có quyền yêu cầu nàng phải làm khác đi.
Khóe môi An vô thức cong lên. Một chiến thắng rất nhỏ, thậm chí chẳng đáng để gọi tên, nhưng nàng vẫn cảm nhận nó rõ ràng khi chiếc xe lao vào dòng đèn đêm. Có lẽ cuối cùng nàng đã tìm được cách bước vào thế giới này mà không cần trở thành người của bất kỳ ai.



