Chương 40
U về nhà vào chiều Chủ Nhật, khoảng 4:15 PM.
Tôi đang ngồi trong phòng khách với Bé. Con đang xem hoạt hình trên tivi, hai chân đung đưa trên ghế. Khi tiếng khóa cửa vang lên, tôi không đứng dậy ngay. Tôi ngồi im, nhìn lưng con, cảm giác trong ngực vừa nặng vừa trống rỗng, như có một khoảng không gian vừa bị khoét ra.
U bước vào, mặc váy trắng dài đến gối, tóc búi thấp lệch một bên, khuôn mặt hơi mệt nhưng đôi mắt sáng và bình thản. Em để túi xách xuống ghế sofa, cúi xuống hôn Bé một cái thật nhẹ trên tóc, hỏi con vài câu về buổi sáng, rồi nhìn sang phía tôi.
“Anh.”
Giọng em bình thường. Không có sự đắc thắng, cũng không có vẻ tội lỗi hay e ngại. Chỉ là giọng của người vợ về nhà sau một đêm không ngủ với chồng.
Tôi gật đầu. “Em về rồi.”
Bé chạy ra ôm chân mẹ. U bế con lên, xoay một vòng nhỏ, cười với con. Tôi ngồi nhìn hai mẹ con, cảm giác như đang đứng ngoài một khung cửa sổ kính, nhìn vào cuộc sống của chính mình mà không thể chạm vào.
Sau khi Bé được dỗ ngủ trưa muộn (em cố tình cho con ngủ để hai vợ chồng có khoảng thời gian riêng), U bước ra phòng khách. Em không thay đồ. Váy trắng vẫn còn trên người, chỉ cởi bỏ đôi giày cao gót. Em ngồi xuống ghế đối diện tôi, hai tay đặt lên đùi, nhìn thẳng vào mắt tôi khá lâu trước khi mở miệng.
“Anh muốn nghe không?”
Tôi im lặng vài giây. Trong đầu hiện lên hình ảnh đêm trước, khi tôi chủ động bảo em đi gặp T sau gần ba tuần cố gắng dừng. Cảm giác thất bại vẫn còn nguyên. Tôi gật đầu.
U bắt đầu kể.
Lần này em kể khá chi tiết, rõ ràng, không né tránh như những ngày gần đây. Em kể về căn hộ của T ở quận 7, về việc T đón em từ chiều hôm trước bằng xe hơi, về bữa tối đơn giản chỉ có cơm chiên và rượu vang. Em kể về việc T hôn em ngay từ cửa, đẩy em áp vào tường hành lang, cởi váy ngay tại chỗ trước khi đưa em vào phòng ngủ. Em kể từng hiệp một cách chậm rãi: hiệp một trên ghế sofa, em ngồi trên, T giữ hai bên hông em và đẩy lên từ dưới; hiệp hai trên giường, T bắt em quay mặt vào tường, đụ từ phía sau trong khi thì thầm những câu bẩn vào tai; hiệp ba vào lúc nửa đêm, khi em đã nửa tỉnh nửa mê, T lại kéo em vào lòng và làm thêm lần nữa; hiệp cuối vào sáng sớm, trước khi đưa em về, T không rút ra, bắn đầy bên trong và bắt em giữ nguyên tư thế một lúc lâu.
Em kể về cảm giác khi T không rút, về việc em vẫn còn đầy khi ngồi trên xe về nhà, về việc T nói những câu mà trước đây em từng giấu: “Hai năm rồi. Anh không chỉ muốn là thằng đụ em nữa.”
Tôi ngồi nghe. Cương cứng ngay từ những câu đầu tiên. Máu dồn xuống dưới rất nhanh, nhưng trong đầu lại có một cảm giác lạnh lẽo, như đang tự cắt chính mình bằng từng chi tiết. Tôi không hỏi thêm. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn U kể, và để từng lời nói của em đâm vào.
Khi U kể xong, em đứng dậy, đi về phía tôi. Em ngồi lên đùi tôi, hai tay ôm lấy cổ. Váy trắng xẻ cao đến gần hông. Tôi sờ vào đùi em, cảm thấy da nóng và hơi ẩm. Ngón tay tôi kéo quần lót ren sang một bên, sờ thấy chỗ em vẫn còn ướt và hơi dính.
“Anh muốn… ngay bây giờ không?” Em hỏi khẽ, môi gần sát tai tôi.
Tôi không trả lời bằng lời. Tôi kéo váy em lên cao hơn, mở khóa quần của mình, và đẩy vào trong một mạch. U rên nhẹ, ôm chặt cổ tôi, đầu gục xuống vai. Tôi đụ em ngay trên ghế sofa phòng khách, vừa mạnh vừa chậm, vừa nghe em thì thầm thêm những chi tiết mà em chưa kể hết lúc nãy. Mỗi lần em nói “ảnh bắn đầy em”, tôi đẩy sâu hơn. Mỗi lần em nói “em thích cảm giác đó”, tôi siết chặt eo em đến mức chắc chắn sẽ để lại dấu. Tôi vừa sướng vừa tự nhục. Cái sướng đến từ việc biết rõ vợ mình vừa bị thằng khác làm đầy. Cái nhục đến từ việc mình đang đụ em trên chính những gì thằng kia để lại.
Khi tôi xuất tinh, tôi vẫn còn ở trong em rất sâu. U nằm trên ngực tôi, thở dốc, tóc rối hết cả búi. Tôi vuốt lưng em, ngón tay trượt trên da nóng, cảm giác vừa thỏa mãn vừa nhục nhã đến mức muốn khóc thật sự.
Im lặng kéo dài khá lâu. Chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều và nhịp thở của hai người đang dần đều lại.
Tôi nói, giọng khàn, không nhìn vào mắt em, chỉ nhìn lên trần nhà:
“Anh không thể dừng được nữa.”
U không ngạc nhiên. Em chỉ mỉm cười nhẹ, ngón tay vuốt tóc tôi từ từ, từ đỉnh đầu xuống gáy.
“Anh biết rồi đúng không?”
“Biết.” Tôi trả lời. Giọng tôi mệt mỏi, nhưng rõ ràng. “Anh thử dừng. Anh không chịu nổi. Em cũng không chịu nổi. Anh… thua rồi. Anh thừa nhận.”
U hôn lên trán tôi một cái rất nhẹ. Rồi em thì thầm vào tai tôi, giọng rõ ràng, không còn che giấu như trước:
“Em muốn bỏ quy tắc ‘phải báo cáo’. Em muốn tự do hơn một chút. Không phải giấu anh hoàn toàn. Chỉ là… em muốn tự quyết định nhiều hơn. Em muốn gặp ảnh khi em muốn, kể những gì em muốn kể, và không phải báo cáo từng chi tiết nhỏ như trước nữa. Anh có chấp nhận được không?”
Tôi nhìn lên trần nhà thêm vài giây. Cảm giác trong ngực không còn là giận dữ hay sợ hãi nữa. Nó là sự đầu hàng. Một sự đầu hàng rõ ràng, lạnh lẽo, và kỳ lạ là… dễ chịu. Như thể sau bao nhiêu tháng cố gắng giữ lấy quyền “đạo diễn”, giờ đây tôi cuối cùng cũng được phép buông.
“Được.” Tôi nói. “Anh chấp nhận.”
U hôn tôi lần nữa, lần này trên môi. Nụ hôn dịu dàng, kéo dài, lưỡi em chạm nhẹ vào lưỡi tôi. Khi em rút ra, em nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, giọng rất nhẹ nhưng dứt khoát:
“Chồng vẫn là số một của em. Anh là chồng, là bố của con, là người em yêu. Nhưng em cũng cần cái kia. Anh hiểu mà, đúng không?”
Tôi gật đầu. Không còn cố gắng giữ bất kỳ ảo tưởng nào nữa. Không còn tự huyễn mình là người cầm quyền. Không còn giả vờ rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của mình.
U đứng dậy, chỉnh lại váy, kéo quần lót vào chỗ, rồi đi vào nhà bếp pha nước. Tôi vẫn ngồi trên sofa, quần còn mở, cơ thể còn nóng, tinh dịch của chính mình còn dính trên đùi, và trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Cuộc chơi này không còn là của tôi nữa. Nó đã trở thành của cả hai. Và tôi… đã chấp nhận thua.
Bên ngoài cửa sổ, trời đang dần tối. Bé sắp tỉnh dậy. Tiếng xe cộ ngoài đường vẫn ồn ào như mọi chiều Chủ Nhật. Cuộc sống bình thường vẫn tiếp tục. Nhưng bên trong tôi, một cái gì đó đã gãy vĩnh viễn.
Và tôi biết, từ nay trở đi, sẽ không còn quay lại được nữa.
U về nhà vào chiều Chủ Nhật, khoảng 4:15 PM.
Tôi đang ngồi trong phòng khách với Bé. Con đang xem hoạt hình trên tivi, hai chân đung đưa trên ghế. Khi tiếng khóa cửa vang lên, tôi không đứng dậy ngay. Tôi ngồi im, nhìn lưng con, cảm giác trong ngực vừa nặng vừa trống rỗng, như có một khoảng không gian vừa bị khoét ra.
U bước vào, mặc váy trắng dài đến gối, tóc búi thấp lệch một bên, khuôn mặt hơi mệt nhưng đôi mắt sáng và bình thản. Em để túi xách xuống ghế sofa, cúi xuống hôn Bé một cái thật nhẹ trên tóc, hỏi con vài câu về buổi sáng, rồi nhìn sang phía tôi.
“Anh.”
Giọng em bình thường. Không có sự đắc thắng, cũng không có vẻ tội lỗi hay e ngại. Chỉ là giọng của người vợ về nhà sau một đêm không ngủ với chồng.
Tôi gật đầu. “Em về rồi.”
Bé chạy ra ôm chân mẹ. U bế con lên, xoay một vòng nhỏ, cười với con. Tôi ngồi nhìn hai mẹ con, cảm giác như đang đứng ngoài một khung cửa sổ kính, nhìn vào cuộc sống của chính mình mà không thể chạm vào.
Sau khi Bé được dỗ ngủ trưa muộn (em cố tình cho con ngủ để hai vợ chồng có khoảng thời gian riêng), U bước ra phòng khách. Em không thay đồ. Váy trắng vẫn còn trên người, chỉ cởi bỏ đôi giày cao gót. Em ngồi xuống ghế đối diện tôi, hai tay đặt lên đùi, nhìn thẳng vào mắt tôi khá lâu trước khi mở miệng.
“Anh muốn nghe không?”
Tôi im lặng vài giây. Trong đầu hiện lên hình ảnh đêm trước, khi tôi chủ động bảo em đi gặp T sau gần ba tuần cố gắng dừng. Cảm giác thất bại vẫn còn nguyên. Tôi gật đầu.
U bắt đầu kể.
Lần này em kể khá chi tiết, rõ ràng, không né tránh như những ngày gần đây. Em kể về căn hộ của T ở quận 7, về việc T đón em từ chiều hôm trước bằng xe hơi, về bữa tối đơn giản chỉ có cơm chiên và rượu vang. Em kể về việc T hôn em ngay từ cửa, đẩy em áp vào tường hành lang, cởi váy ngay tại chỗ trước khi đưa em vào phòng ngủ. Em kể từng hiệp một cách chậm rãi: hiệp một trên ghế sofa, em ngồi trên, T giữ hai bên hông em và đẩy lên từ dưới; hiệp hai trên giường, T bắt em quay mặt vào tường, đụ từ phía sau trong khi thì thầm những câu bẩn vào tai; hiệp ba vào lúc nửa đêm, khi em đã nửa tỉnh nửa mê, T lại kéo em vào lòng và làm thêm lần nữa; hiệp cuối vào sáng sớm, trước khi đưa em về, T không rút ra, bắn đầy bên trong và bắt em giữ nguyên tư thế một lúc lâu.
Em kể về cảm giác khi T không rút, về việc em vẫn còn đầy khi ngồi trên xe về nhà, về việc T nói những câu mà trước đây em từng giấu: “Hai năm rồi. Anh không chỉ muốn là thằng đụ em nữa.”
Tôi ngồi nghe. Cương cứng ngay từ những câu đầu tiên. Máu dồn xuống dưới rất nhanh, nhưng trong đầu lại có một cảm giác lạnh lẽo, như đang tự cắt chính mình bằng từng chi tiết. Tôi không hỏi thêm. Tôi chỉ ngồi đó, nhìn U kể, và để từng lời nói của em đâm vào.
Khi U kể xong, em đứng dậy, đi về phía tôi. Em ngồi lên đùi tôi, hai tay ôm lấy cổ. Váy trắng xẻ cao đến gần hông. Tôi sờ vào đùi em, cảm thấy da nóng và hơi ẩm. Ngón tay tôi kéo quần lót ren sang một bên, sờ thấy chỗ em vẫn còn ướt và hơi dính.
“Anh muốn… ngay bây giờ không?” Em hỏi khẽ, môi gần sát tai tôi.
Tôi không trả lời bằng lời. Tôi kéo váy em lên cao hơn, mở khóa quần của mình, và đẩy vào trong một mạch. U rên nhẹ, ôm chặt cổ tôi, đầu gục xuống vai. Tôi đụ em ngay trên ghế sofa phòng khách, vừa mạnh vừa chậm, vừa nghe em thì thầm thêm những chi tiết mà em chưa kể hết lúc nãy. Mỗi lần em nói “ảnh bắn đầy em”, tôi đẩy sâu hơn. Mỗi lần em nói “em thích cảm giác đó”, tôi siết chặt eo em đến mức chắc chắn sẽ để lại dấu. Tôi vừa sướng vừa tự nhục. Cái sướng đến từ việc biết rõ vợ mình vừa bị thằng khác làm đầy. Cái nhục đến từ việc mình đang đụ em trên chính những gì thằng kia để lại.
Khi tôi xuất tinh, tôi vẫn còn ở trong em rất sâu. U nằm trên ngực tôi, thở dốc, tóc rối hết cả búi. Tôi vuốt lưng em, ngón tay trượt trên da nóng, cảm giác vừa thỏa mãn vừa nhục nhã đến mức muốn khóc thật sự.
Im lặng kéo dài khá lâu. Chỉ còn tiếng máy lạnh chạy đều và nhịp thở của hai người đang dần đều lại.
Tôi nói, giọng khàn, không nhìn vào mắt em, chỉ nhìn lên trần nhà:
“Anh không thể dừng được nữa.”
U không ngạc nhiên. Em chỉ mỉm cười nhẹ, ngón tay vuốt tóc tôi từ từ, từ đỉnh đầu xuống gáy.
“Anh biết rồi đúng không?”
“Biết.” Tôi trả lời. Giọng tôi mệt mỏi, nhưng rõ ràng. “Anh thử dừng. Anh không chịu nổi. Em cũng không chịu nổi. Anh… thua rồi. Anh thừa nhận.”
U hôn lên trán tôi một cái rất nhẹ. Rồi em thì thầm vào tai tôi, giọng rõ ràng, không còn che giấu như trước:
“Em muốn bỏ quy tắc ‘phải báo cáo’. Em muốn tự do hơn một chút. Không phải giấu anh hoàn toàn. Chỉ là… em muốn tự quyết định nhiều hơn. Em muốn gặp ảnh khi em muốn, kể những gì em muốn kể, và không phải báo cáo từng chi tiết nhỏ như trước nữa. Anh có chấp nhận được không?”
Tôi nhìn lên trần nhà thêm vài giây. Cảm giác trong ngực không còn là giận dữ hay sợ hãi nữa. Nó là sự đầu hàng. Một sự đầu hàng rõ ràng, lạnh lẽo, và kỳ lạ là… dễ chịu. Như thể sau bao nhiêu tháng cố gắng giữ lấy quyền “đạo diễn”, giờ đây tôi cuối cùng cũng được phép buông.
“Được.” Tôi nói. “Anh chấp nhận.”
U hôn tôi lần nữa, lần này trên môi. Nụ hôn dịu dàng, kéo dài, lưỡi em chạm nhẹ vào lưỡi tôi. Khi em rút ra, em nhìn thẳng vào mắt tôi và nói, giọng rất nhẹ nhưng dứt khoát:
“Chồng vẫn là số một của em. Anh là chồng, là bố của con, là người em yêu. Nhưng em cũng cần cái kia. Anh hiểu mà, đúng không?”
Tôi gật đầu. Không còn cố gắng giữ bất kỳ ảo tưởng nào nữa. Không còn tự huyễn mình là người cầm quyền. Không còn giả vờ rằng mọi thứ vẫn nằm trong tầm kiểm soát của mình.
U đứng dậy, chỉnh lại váy, kéo quần lót vào chỗ, rồi đi vào nhà bếp pha nước. Tôi vẫn ngồi trên sofa, quần còn mở, cơ thể còn nóng, tinh dịch của chính mình còn dính trên đùi, và trong đầu chỉ còn một suy nghĩ duy nhất:
Cuộc chơi này không còn là của tôi nữa. Nó đã trở thành của cả hai. Và tôi… đã chấp nhận thua.
Bên ngoài cửa sổ, trời đang dần tối. Bé sắp tỉnh dậy. Tiếng xe cộ ngoài đường vẫn ồn ào như mọi chiều Chủ Nhật. Cuộc sống bình thường vẫn tiếp tục. Nhưng bên trong tôi, một cái gì đó đã gãy vĩnh viễn.
Và tôi biết, từ nay trở đi, sẽ không còn quay lại được nữa.



